Archive for Tháng Tư, 2009

Everyone walk their own path

Sometimes I don’t feel like my thinking can be typed out here … It’s complicated, like trying to solve the rubik in a dark room that you can see the color clearly. And I’m afraid that using mt native language cause it will cause me some more embarrassed, jerk.

Everyone walk their own path. I can’t compare me to them, the paths is not parallel so everyone farther and farther when I turn back my head and take a look, but I don’t know what they archived, the goal they reached or the goal they still head on …

Lonely on my own way in life. Walk.

Advertisements

Betrayal of Teeth …

It hurt, take long to heal, bear with pain a week and may be another week,
It bleed, teardrops from eyes, it’s a bite I did and not for someone else…
It white, where should be red, not a kind of meat and swollen as well,
It spread, prevent me kiss you.

Are you gonna get up ?

Mình chắc chắn không phải người hay post video lên blog rồi, nhưng đoạn video này chắc chắn là không pointless đối với bất kì ai có thể nghe đc 1 chút tiếng anh. Từ góc nhìn của bản thân, trước giờ vẫn cho là những cái thể lọai sách kiểu như “chicken soup for soul” là 1 thể loại vớ vẩn, mua nước mắt của con gái… và cho đến sau này cũng vẫn thế thôi.

Cụ thể là mình có cái philosophy khác cho bản thân, rằng cuộc đời của 1 con người trong xã hội con người không có chỗ cho kẻ yếu và thất bại, trong vài trăm nghìn năm tiến hoá kể từ khi có nền văn minh ở cấp độ có tồn tại đạo đức xã hội, con người còn ở rất xa với cái mục tiêu loại bỏ sự ích kỉ, tham lam , cạnh tranh và ghen tị để tiến lên cái nấc cao hơn … là gì nhỉ ? Khi người ta không còn quan tâm cho bản thân thì người ta sẽ chuyển sang chăm lo cho đồng loại khi mà kẻ kia cũng … đếch quan tâm đến bản thân ? Thật sự điều đó mới là bullshit. Và lẽ dĩ nhiên mình không hề đơn độc với cái chủ nghĩa vị kỉ này “con người sẽ không ngừng chèn ép lên nhau để đảm bảo sự vững mạnh phát triển của chính loài người.” Live cruelly, horray !

Look at this video. He’s NOT a loser, NOT weak … in this era, brain is the ultimate tool. He even has more chance to live, to earning money , to enjoy his life than millions- even billions people WITH LIMBS out there ! He’s selling his show, his words, and people pay for it, want to see it. Yeap, keep up this heart-touching story, inspiration everyone and no one will leave you alone. You got time to play golf, got a pool, got education … so that’s the way you live, happiness that you MAKE, not the happyness that you wish.

It’s at first give me a cry, not for him, for me, for comparing me to him, my effort to his effort. And at last, it give me an inspiration for living stronger the way I am untill now >:) … and hell yeah, it’s the same with the last post about REAL … I cry only for me – there’s still some teardrops for them, but not as much as you can imagine . Muwha ha ha ha.

Draw more and more, I hate the mouse already >.<

As you can see over there on my flickr, that’s a lot of image of every stage i did to an concept art with angel riding on a dragon.
That’s my entries in ‘HIS radeon HD4890 decal design contest’, i will finish every thing before the deadline for me : 22nd April (contest deadline is 4th May) This time I really wish I did ask Frzzy to buy me an Intous sooner, with it I can did it just in one or two day for sure.
I’m not gonna lose this conntest, not sure to win, but not gonna lose ^_^

Red eyes over REAL

I couldn’t believe my eyes can turn red that quick over those small thing it offer, that’s what called an touching story.

Không phải là người mau nước mắt, nhưng cũng không phải là người quá lạnh lùng để không biết cảm động trước những bộ phim hay cuốn sách hay. Tuy nhiên cái ‘reaction’ của mình khá là ‘tough’ nên cảm động đến độ đỏ mắt ngấn lệ ít khi xảy ra lắm. Phim hay sách thì còn nhiều khi chứ với manga hay comic thì rất ít khi gây đc nhiều cảm xúc, ít nhất là tại những cốt truyện manga thường chưa đủ để được xếp vào hàng masterpiece , thứ nữa là có thể do định kiến của bản thân.
REAL chắc đc xếp vào trường hợp ngoại lệ, hôm nay đọc chap 44, đọan ông bố tâp cách nhắn tin cho con trai mình, tự dưng mắt mình cay xè, nó thực quá, rất tự nhiên, không một chút giáo điều hay triết lí, cái cách tác giả cho người đọc thấy được sự cố gắng của người đàn ông đứng tuổi trước chiếc điện thoại hiện đại, có lẽ mình cảm nhận được nhiều hơn những gì có thể viết ra ở đây, và sự việc không chỉ đơn giản diễn ra trong vài trang ngắn ngủi, nó đi qua hàng loạt những chi tiết nhỏ nhặt qua nhiều tập để cho người đọc nắm bắt được một bức tranh tổng thể về mối quan hệ của hai bố con – không gần gũi không thân thiết nhưng tình cảm họ dành cho nhau là rất nhiều, trong những giờ phút tồi tệ của cuộc đời thì nó là thứ đem lại hi vọng và niềm tin để người ta tiếp tục sống.

REALThe story revolves around three teenagers: Nomiya Tomomi, a high school dropout, Togawa Kiyoharu, an ex-sprinter who now plays wheelchair basketball and Takahashi Hisanobu, a popular leader of the high school’s basketball team who now finds himself a paraplegic after an accident.
Real features a cast of characters who find themselves being marginalized by society, but are all united by one common feature: a desire to play basketball, with no place to play it in. Nomiya, being a high school dropout, has no future in his life. Togawa, being a difficult personality, finds himself constantly feuding with his own teammates. Takahashi, once a popular team leader, now finds himself being unable to move from the chest down.
Real also deals with the reality of physical disabilities, and the psychological inferiority that the characters struggle against. The characters break through their own psychological barriers bit by bit.

Điều hoà :(

Nhà tàu VN nên đc khuyến khích đầu tư trái ngành vào những ngành liên quan đến đông lạnh như hải sản, cung ứng thịt cá cho siêu thị, cấp đông, thậm chí có thể tham gia vào nghề bảo quản xác hay băng đăng cũng rất thành công, bằng chứng điển hình là máy lạnh trên các toa có điều hoà có thể khiến cụ già phải đi cấp cứu (thật 100%, ngay toa mình đi từ QN về HCM), trẻ em lạnh cóng chân tay khêu khóc suốt đêm, thanh niên run lập cập còn trung niên thì ho hắng um sùm, thêm khoản máy điều hoà của tàu bật từ 20 – 28 độ C chả có gì khác nhau cả …

Nói chung là bullshit, vé tàu thì đắt gần bằng vé máy bay, QN mà có sân bay thì tớ chả bao giờ thèm đụng đến tàu hoả.

Lần đầu về quê – tàu hoả và đêm sao.

Tất nhiên là đang nói đến quê gốc… chiều lên tàu, sáng mai về đến thị xã, ngày kia về Mộ Đức ăn giỗ, chơi thị xã buổi sáng – chiều lên tàu., sáng thứ 2 lại vào đến Sài Gòn, chả sót đi đâu tí thời gian nào.

quảng ngãi Đấy, hình Quảng Ngãi này, cũng to gần bằng thành phố cấp 2, có nhà máy đường, nhà máy bia, và 1 cơ số các loại nhà máy khác, có nhà cao tầng các kiểu, nói chung là hoành phết đấy chứ không phải không =)


Đi tàu hoả ban đêm thích nhất là nằm ngắm sao, với 1 thằng bé dân thành phố thì bầu trời đen thẫm, sao lấp lánh là 1 cái gì đó rất xa lạ (vâng, trời thành phố lúc nào chả vàng rực ánh đèn) chưa kể là với kẻ nhìn trời sao qua hai cái đít chai, thì số lượng sao khả dĩ nhìn thấy đc nó lại càng ít ỏi. Vẫn nhớ nhất khi tàu chạy qua 1 cạnh 1 cái đầm tôm rất rộng (mà có thể là hàng chục cái đầm tôm cạnh nhau, chả rõ nữa), từ phía sau cửa sổ đoàn tàu nhìn ra không thể phân biệt đc trời và nước, chỉ toàn thấy sao là sao …


----------------

  • 3,958 pair of eyes has looked

T h e B i r d D o n ‘t S i n g

Error: Twitter did not respond. Please wait a few minutes and refresh this page.

I n d e x

F l i c k r r r r r r

Tháng Tư 2009
H B T N S B C
« Th3   Th5 »
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930